Nguyên tắc về thế tục

Đánh giá bài viết

Sự hình thành nguyên tắc thế tục

Nguyên tắc về thế tục đã được hình thành từ rất sớm tại Pháp. Cuộc Cách mạng năm 1789 đã tuyên bố trong Điều 10 Tuyên ngôn nhân quyền rằng: Không ai phải lo lắng về quan điểm của mình, bao gồm cả quan điểm về tôn giáo, miễn là việc thể hiện chúng không gây ảnh hưởng đến trật tự công cộng mà pháp luật bảo vệ. Tuy nhiên, đạo luật về giáo dục bắt buộc được ban hành ngày 28.3.1882 dưới thời Thủ tướng Jules Ferry đã tạo ra một cách mạng lớn trong lĩnh vực thế tục tại Pháp. Đạo luật này đã tách giáo dục khỏi tôn giáo, thiết lập giáo dục công và đưa ra chế độ giáo dục phổ cập cho trẻ em từ 6 đến 13 tuổi. Sau đó, Đạo luật Aristide Briand, còn được gọi là Đạo luật 1905 về tách rời Nhà nước và Nhà thờ, được thi hành từ ngày 9.12.1905 đã loại bỏ vai trò của Giáo hội Công giáo trong hoạt động của Chính phủ Pháp. Theo đó, Nhà nước Cộng hòa đảm bảo quyền tự do ý thức và bảo vệ quyền tự do tôn giáo. Nhà nước không công nhận, tài trợ hoặc truyền giáo cho bất kỳ tôn giáo nào (ngoại trừ tỉnh Alsace-Moselle). Đồng thời, Điều 44 của đạo luật này đã bãi bỏ tất cả các quy định về tổ chức của các tôn giáo mà Chính phủ Pháp trước đó công nhận, thay vào đó là các tổ chức liên kết, hiệp hội tôn giáo.

Xem thêm:   Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn (Thập Nhị Vị Chầu Bà)

Sự thế tục đã tạo nên một hiệp ước công hòa và đảm bảo sự thống nhất quốc gia tại Pháp, khi Hiến pháp năm 1946 của Cộng hòa thứ tư quy định ngay ở Điều 1 Chương I: Pháp là một quốc gia công hòa không thể chia cắt, thế tục, dân chủ và xã hội. Truyền thông thế tục vẫn tiếp tục phát triển, và Hiến pháp nước Cộng hòa Pháp được thông qua vào ngày 4.10.1958 đã khẳng định lại Điều 1 của Hiến pháp 1946 và bổ sung: Pháp bảo đảm quyền bình đẳng của mọi công dân trước pháp luật, không phân biệt về nguồn gốc, sắc tộc và tôn giáo. Mọi tín ngưỡng đều được tôn trọng.

Tính trung lập của Nhà nước

Việc xây dựng mô hình thế tục của Nhà nước xoay quanh ba trụ cột chính: sự tách bạch giữa quyền lực chính trị của Nhà nước với tôn giáo; sự tôn trọng tự do ý thức và tôn giáo; sự bình đẳng giữa các tôn giáo khác nhau trong pháp luật và đời sống xã hội. Nhà nước phải đảm bảo tính trung lập để tôn trọng niềm tin của công dân. Điều này tạo điều kiện cho sự tồn tại của nhiều tôn giáo song song.

Tuy nhiên, việc áp dụng mô hình thế tục trung lập tuyệt đối cũng mang lại những khó khăn cho Pháp: Đầu tiên, Pháp là một quốc gia Công giáo, nhưng lại theo đuổi mô hình thế tục, điều này đồng nghĩa với việc giới hạn quyền lực chính trị và văn hoá tinh thần của Công giáo trong xã hội. Điều này dẫn đến việc ảnh hưởng của Công giáo bị giảm thiểu. Thứ hai, khi Nhà nước không “công nhận” bất kỳ tổ chức tôn giáo nào, tất cả các tôn giáo đều được tự do và bình đẳng. Các tổ chức tôn giáo phải tuân thủ nguyên tắc thế tục, do đó, có thể xảy ra xung đột về biểu trưng tôn giáo khi xuất hiện tại các không gian công cộng. Điều này cũng là một trong những lý do khiến đôi khi, những quy định để đảm bảo tính thế tục và trung lập của Nhà nước lại tạo ra cảm giác kỳ thị.

Xem thêm:   Tầm quan trọng của sách trong cuộc sống: Lợi ích, vai trò và những giá trị độc đáo mà sách mang lại

Related Posts