Home Sách Văn Học Haruki Murakami Và Âm Nhạc Của Ngôn Từ – Jay Rubin

Haruki Murakami Và Âm Nhạc Của Ngôn Từ – Jay Rubin

by reviewer
0 comment

Gió văng vẳng những nốt nhạc phát ra từ một máy nghe nhạc cỡ nhỏ: một bản nhạc ngọt lịm về tình yêu đã mất, hoặc sắp mất đi. Có vẻ là tôi nhận ra, nhưng không chắc mình đã từng nghe qua hay chưa. Có lẽ nó giống với một bài hát nào khác mà tôi biết. “Vì sao anh lại thích đọc Haruki Murakami?”, bỗng nhiên một cô gái dễ thương bên cạnh hỏi tôi. Thế là tôi đâm lúng túng và cũng không nhớ mình đã trả lời những gì. Nhưng có lẽ, cô gái cũng chưa thực sự nắm được câu trả lời. Tại sao ư?

Tại sao thì có lẽ tôi cũng chẳng biết. Vì một số lý do nào đó, những thứ khiến tôi quan tâm đều là những thứ tôi không hiểu được. Đến đây rồi thì chẳng cần dấu gì nữa, tôi là một độc giả trung thành của nhà văn Haruki Murakami. Dĩ nhiên ông ấy không phải là nhà văn duy nhất ảnh hưởng đến tôi. Nhưng Murakami rốt cuộc chính là nhà văn quan trọng nhất đối với tôi. Nếu không, hà cớ gì tôi lại có ý định đọc hết tất cả các tác phẩm của ông ấy cơ chứ. Tất nhiên nếu nói vậy sẽ khiến mọi thứ trở nên không khách quan. Nhưng dù sao thì nó không quan trọng lắm. Bởi nếu không phải một người yêu thích Haruki; thì chẳng có cớ gì, tủ sách của bạn phải nhường một chỗ hoành tráng để kê cuốn sách “ Haruki Murakami và Âm nhạc của Ngôn từ” của Jay Rubin.

Jay Rubin là một dịch giả quan trọng của Murakami. Còn ai có hiểu biết về các tác phẩm của nhà văn Nhật hơn người đã dịch chúng sang tiếng Anh cơ chứ? Ngoài ra, ông cũng tự thừa nhận là một người bạn gần gũi, một người hâm mộ của nhà văn. Tuy thể loại cuốn sách này là tiểu sử và phê bình văn học; nhưng nhìn chung nó giống như một cuộc thảo luận cùng với kinh nghiệm của mình với tư cách là một dịch giả, một hướng dẫn chuyên sâu cho ai muốn tìm hiểu thêm về nhà văn 73 tuổi này. Về tới Việt Nam, hai trong những tác phẩm được dịch sớm nhất và có tầm quan trọng nhất của nhà văn là “Rừng Nauy” và “Biên niên kí chim vặn dây cót”. Hai bản dịch này do Trịnh Lữ và Trần Tiễn Cao Đăng đảm nhận, đều được dịch từ bản dịch Tiếng Anh của chính

Jay Rubin. Trong cuốn sách này, Haruki Murakami và âm nhạc của ngôn từ, Jay đã cố gắng cung cấp thông tin về sự nghiệp và cuộc đời của nhà văn. Và cố gắng lý giải hiện tượng nhà văn toàn cầu này.

Murakami bắt đầu viết và nhận ra mình sẽ không bắt đầu giống như những nhà văn mà ông yêu mến. Ông học theo Miles Davis, học theo Thelonious Monk, những người khổng lồ của jazz. Và khi bắt đầu viết, ông đã cố gắng viết như lúc đang chơi nhạc. Ông nghe nhạc trong khi viết, mở quán bar nhạc jazz,

sưu tầm đến 10.000 đĩa nhạc. Sở thích lớn nhất của ông có lẽ không phải văn chương mà là âm nhạc. Thế nên sự xuất hiện của âm nhạc dường như là một lẽ tất nhiên. Hầu như ta không thể tìm được một cuốn sách của ông mà không có bất cứ sự xuất hiện nào của một giai điệu nào đó, đặc biệt là những bản nhạc jazz. Điều quan trọng nhất ông nhận ra khi viết đó là nhịp điệu. Bạn sẽ không thể viết cái gì đó thú vị nếu không có nhịp điệu. Nhịp điệu ngân lên từ sự kết hợp của các câu từ . Tuy không phải một nghệ sĩ nhưng chính những giai điệu ngôn từ của Murakami đã đem đến một thứ văn chương mới mẻ và cuốn hút đọc giả trẻ khắp nơi trên thế giới.

“ Với Murakami, âm nhạc là phương tiện tốt nhất để thâm nhập vào cõi sâu của vô thức, một thế giới vượt thời gian khác trong tâm trí của chúng ta. Đó là cốt lõi của bản thể, là câu chuyện về mỗi người trong chúng ta là ai: một câu chuyện phân mảnh mà chúng ta chỉ có thể biết qua hình ảnh.”

Murakami từng nói với Jay Rubin rằng “Ông bạn nghĩ nhiều quá rồi đấy.” Khi Jay nói về các biểu tượng và sự ảnh hưởng của C.Jung đến nhà văn. Ông không bao giờ có ý định chủ đích đặt nhiều ý nghĩa hoặc biểu tượng cho câu nói của mình hơn mức cần thiết. Mọi thứ diễn ra tự nhiên. Hầu hết các tác phẩm bắt đầu từ chính tiêu đề. Một cụm từ ngẫu nhiên mang vào tâm trí một hình ảnh, và ông theo đuổi hình ảnh ấy bằng con chữ mà chẳng hề biết chúng sẽ dẫn ông tới đâu. Nó giống như tính ngẫu hứng của Jazz vậy, anh ứng tấu một đoạn điệp khúc và rồi hoàn toàn tự nhiên nó dẫn đến đoạn điệp khúc tiếp theo. Bởi vậy, mới có một anh chàng 29 tuổi viết Lắng nghe gió hát sau khi đi xem một trận bóng chày. Anh ta không biết mọi thứ anh ta viết sẽ như thế nào cho đến khi anh bắt đầu đặt bút xuống. Nhưng có một điều duy nhất anh hiểu đó là: Hãy bắt đầu viết từ trái tim.

Nhân vật của Murakami luôn là những con người mắc kẹt trong những công việc buồn chán, những con người đánh mất đi chủ nghĩa lý tưởng của thời đại mình. Những con người cô đơn, khao khát đi tìm bản ngã thực sự của chính mình. Họ lắng nghe, khao khát hoà nhập để được chia sẻ và thấu hiểu. Khác với nhà văn gốc Nhật Kazuo Ishiguro, khi mỗi tác phẩm là một nhân dạng khác của ông. Có lẽ trong tác phẩm của Murakami, ta thấy một motif hầu hết hơn trong các tác phẩm. Gì thì gì, bất chấp nó không hoàn hảo, nó không thuộc về phạm trù nghệ thuật, nó là một Murakami quen thuộc. Và tôi chợt nhận ra thế này, khi tôi chạy bộ đủ nhiều , tôi cũng không phân biệt được tôi của ngày hôm nay và tôi của những hôm sau khác. Chỉ có điều, tôi hoàn toàn nhập tâm vào nó. Một trạng thái hoàn hảo mà tôi luôn muốn mình đạt được.

“Haruki Murakami và âm nhạc của ngôn từ” thông qua các cuộc trò chuyện, phân tích sâu sắc một số tiểu thuyết của Murakami, Jay Rubin giúp tôi hiểu thêm rất nhiều điều về cuộc đời và những thú vị trong sáng tác của nhà văn. Những góc khuất, những câu chuyện đời tư có lẽ hiếm khi được tiết lộ qua từng giai đoạn sáng tác. Những điểm thú vị, những mối liên hệ giữa các nhân vật mà trước đây tôi chưa hề để ý tới. Tuy nhiên tôi sẽ phải cảnh báo bạn( nhẽ ra tôi có thể đặt nó ngay ở tiêu đề.) Nó không dành cho tất cả mọi người. Vậy thì ai nên đọc cuốn sách này? Hãy chắc chắn là bạn đã đọc kha khá hoặc hầu hết các tác phẩm của nhà văn nhé. Bằng không Jay Rubin sẽ spoil hết toàn bộ nội dung tiểu thuyết mà bạn đang có ý định đọc đấy. Tôi không đùa đâu. Nếu tác giả để mục lục của cuốn sách rõ ràng hơn nữa khi tách hẳn riêng biệt phần tiểu sử và phê bình ra thì có lẽ sẽ tốt hơn nhiều đấy.

You may also like