Home Sách Văn Học Cây Cam Ngọt Của Tôi

Cây Cam Ngọt Của Tôi

by reviewer
0 comment

“Cây cam ngọt của tôi” sẽ mãi là một cây cam ngọt ngào chiếm giữ một vị trí quan trọng trong trái tim cậu bé Zezé. Tên cây cam là Pinkie, người bạn yêu, người bạn tưởng tượng đã đồng hành, cùng trò chuyện và lắng nghe những trò nghịch ngợm tinh quái, ngộ nghĩnh, và cả những suy nghĩ hồn nhiên, thương mến của Zezé.

Bởi vì người lớn cũng từng là trẻ con, ẩn sâu chúng ta là đứa trẻ chưa kịp lớn, không ngừng nhìn đời bằng ánh mắt tò mò, khát khao và rung rinh trước mọi điều mới lạ, đẹp đẽ. San sẻ yêu thương để thấy, để chạm, để hiểu, để cảm nhận mùi vị những giọt cam chắt chiu chua nồng và ngọt lịm chảy trọn vào lòng ta.

Bằng giọng văn tâm tình, cởi mở mọi suy nghĩ, hành động gần như giản đơn, thân thuộc. Tác giả José đã chạm đến phần con trẻ trong mỗi người đọc, nét linh động cùng thứ tình cảm gần gũi, ấm áp lạ thường ở đó và ở đây nhịp nhàng hoà quyện tạo nên một câu chuyện thấm đẫm cảm xúc. Và có lẽ sẽ còn thổn thức mãi về một nỗi nhớ khôn nguôi, người mà đã khơi dậy mầm mống sự trìu mến vô bờ ở cậu bé đáng yêu Zezé.

Cậu bé Zezé luôn không ngừng bày ra những trò đùa tai quái, và đi kèm với đó cũng là những trận đòn roi nghiêm khắc trừng trị. Zezé hẳn là một cậu bé nhạy cảm và khôn trước tuổi, thắc mắc trước mọi từ mới và nhanh chóng nhờ Bác Edmundo giảng giải giúp cậu. Mình đã phải bật cười, khi Zezé đứng trước những hoàn cảnh oái ăm, thế mà cậu vẫn cứ lạc quan, không làm mất đi vẻ hiếu động, ngây ngô thường ngày của cậu.

Gia đình Zezé, một gia đình nghèo khổ, cha thất nghiệp, nhà lại đông con. Cuộc sống thiếu thốn đã dạy cho cậu nhiều điều, dẫu vậy điều đó vẫn không khiến Zezé tự ti, mà lấy đó làm động lực nuôi hy vọng rằng gia đình cậu sẽ sớm khấm khá hơn.

Vẫn là Zezé, đứa trẻ giàu tình cảm, thật thà, vì muốn hối lỗi với cha, mà cậu đi đánh giày tự tay kiếm tiền mua quà cho cha. Cậu yêu âm nhạc, yêu gia đình của mình, cậu yêu những gì cậu muốn có và có được bằng chính đôi bàn tay của mình làm ra.

“Và em chia bánh cho bạn ấy vì mẹ đã dạy chúng em phải biết chia sẻ những thứ ít ỏi của mình với những người còn thiếu thốn hơn”. Sự tử tế và lòng tốt luôn đến từ những tâm hồn đẹp, và tâm hồn cậu bé Zezé cũng vậy.

Nhiều lần cậu cảm thấy bản thân xứng đáng bị đ.ánh đòn, thấy mình không nên sinh ta trên đời vì chỉ toàn mang đến những rắc rối, ưu phiền đến cho mọi người. Cậu nghĩ bên trong mình có một c.on q.uỷ nên cậu mới xấu xa, mới hư đến thế. Trẻ con mà, chúng bị tính tò mò chi phối, nhưng ở chúng mọi sự đều xuất phát từ sự ngây thơ, trong sáng.

Có lẽ sau khi gấp sách lại, mọi người chắc sẽ rất ấn tượng với nhân vật Ông Bồ giống như mình. Người đàn ông tưởng như cộc cằn, khắc nghiệt nhưng lại có một trái tim nhân hậu, lòng bao dung, đối xử với Zezé như là con của mình.

Kết lại

Dẫu cho truyện có kết thúc thế nào, mình tin rằng chúng ta đều học được những bài học ý nghĩa từ “Cây cam ngọt của tôi”. Lòng biết ơn, bao dung, sự tha thứ, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau, đối xử bằng tình yêu thương chân thành,…

Có vài điều mình không cần phải nhắc lại, chúng ta cũng không khó để nhận ra rằng Zezé là một cậu bé ngoan.

You may also like